truyen sex - Chàng trai bần tiện ngọt
(Gửi anh- chàng trai dễ thương tên Tài)
Tác giả : JudyKai
-----
Đầu tháng 9, những cơn gió lạnh buốt như cắt da, cắt thịt, cùng cơn mưa rào doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat nặng hạt khiến tâm cảnh ai cũng trở thành ra ủ nhột, khó hiểu..
Nó dắt chiếc xe đạp cà tầm tầm ra khỏi sân, ngắm nhìn bầu trời ơi ủ dột, ko một chút nắng, ko một tí mây, lòng bỗng thấy chán nản kinh khủng. Leo lên con xe, nó lao đi như xé gió, gió lạnh tát vào mặt rát lắm, mặc mặc dầu bây giờ là 12h trưa... T_T
Vẫn là anh, chàng trai với mái tóc lãng tử, làn da trắng bốc khiến ko biết chừng nào phen làm nó ghen tị.... Anh vẫn đứng đó, với nhiệm vụ trao những chiếc vé xe và lấy đồng cân gửi.... Nó luôn luôn tự hỏi một người đẹp trai, trắng bóc như thế tại sao lại làm gữi xe ở trường THPT nó đang học, cọ lạ thật...
Nó biết anh.. Anh hơn nó hẳn một tuổi, từng học chung trường học THCS, có lẽ anh ko biết nó là ai.... Nhưng nó lại biết rất rõ về anh, thậm chí là còn hơi thinh thích anh nữa ấy chứ.... Anh đẹp trai, gần gũi, có thể nói anh là một hotboy... Còn nó thì quá mờ nhạt trong mắt anh... Bởi nó có phải người nổi tiếng, hay hotgirl gì đâu..
Nó đồng cân là một con bé phẩm bình thường, hay nói một cách đặc biệt hơn là nó khá khác thường í. Nó trầm tính, đằng sau cái mặt nạ cười cười hằng ngày, nó ngốc nghếch... Đằng sau cái vẻ mặt người ta thường bảo là có vẻ trí thức..... Và ..nó nhút nhát... Cực kì nhút nhát nhưng luôn luôn cứ muốn tỏ ra mình là người tự tín lắm ý... Những điều trên làm thành ra một con người như nó... Một người hết sức ngốc nghếch
Bước sang ngưỡng cửa cấp 3, ngày trước nhất đi học, nó đã ko khỏi ngỡ ngàng bởi vì cái khuôn mặt hết mức là quen thuộc kia, anh vẫn thế, có khi là đẹp trai hơn í chứ... Cứ ngỡ đc học chung trường, nào ngờ anh lại là người giữ xe... Hơi buồn và hơi tiếc cho anh một xíu.. Nhiều khi lên Face, muốn bật ngay vào nick của anh, mắng cho anh một trận tại sao lại nghĩ học nhưng bỗng khựng lại....ừh thì nó có là gì của anh đâu??? Ôi ngốc quá !
--
Nó thung dung dắt xe đạp vào sân để, lau vài giọt mồ hôi lạnh trên trán... Lắc đầu thở dài khó chịu về cái thời tiếc ương ngạnh, khó bảo này. Vừa lúc thì gió lạnh , mây đen kéo đến đen kịt cả bầu trời, bây giờ lại nắng gắt như muốn nung nấu cả lớp áo trắng bong trên người nó. Hậm hực đưa đồng cân gửi xe, nó đi thẳng lên phòng học... Quên mất nhìn anh một cái luôn
Cất balo vào ngăn bàn, nó gãi đầu, lôi trong balo ra cuốn nhật kí có bìa màu gụ đỏ, rồi lò dò đi xuống căng tin
Chọn cho mình một chai nước khoáng lạnh, nó nhìn đồng hồ, giờ hẳn còn sớm, tới nửa tiếng nữa mới vào học. Nó chép miệng lẩm báo cáo rồi men theo khắp sân trường. Dù đã học ở trường học mới đc gần một tháng, vậy mà nó chưa bao giờ đi tham quan hay ngục tù phá trường một lần nào cả... Bây giờ mới phát hiện, thì ra ở sau căngtin có một dãy phòng trống, rất ít người qua lại..
Chọn một chỗ ngồi thích hợp, nó giở cuốn nhật kí ra, ghi lại vài thứ rồi ngủ quên lúc nào ko hay...
Nó giật mình tỉnh dậy vừa lúc tiếng trống vào tiết vang lên, lúi hớt tóc nhặt cuốn nhật kí đang nằm lăn lốc một bên nó phát hiện một cây bần tiện mút màu xanh, đc kẹp vào giữa cuốn nhật kí, trên thân cây đá có dán một mẩu giấy sticker màu vàng vẽ một cái mặt cười to đùng... Nhíu mày khó hiểu, nhưng đột nhiên nhận ra mình sắp trễ tiếc, nó bèn chạy vội đi, ko quên quét mắt lại dãy phòng trống xem thử có ai ko nhưng bất lực khi chỉ thấy dãy hành lang trống trơn, bụi doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat bặm
---
Đã một tuần kể từ ngày nó tìm ra căn cứ bí hiểm ở sau căngtin, và cũng kể từ ngày đó, những cây keo kiết mút ko rõ là của ai , vẫn đc trao tay đều đều cho nó, mặc dù rằng đã nhiều lần cố kỉnh giả bộ ngủ nhưng vì chưng khí trời đất ở đây khá yên tĩnh thành thử ko biết đã xô đẩy nó vào giấc ngủ từ khi nào ko hay.
Nó cũng ko thể ko công nhận rằng, nhờ những cây đá mút và những mẩu giấy sticker đã làm nó cảm thấy vui vui phần nào... Và nó gọi anh -người luôn đem cho nó những niềm vui nho nhỏ đấy là Chàng trai kẹo ngọt
Chàng trai keo kiệt ngọt thường xuyên thoắt ẩn, thoắt hiện trong tâm trí nó, nó có cảm giác như anh hiểu mọi thứ về nó, điển hình như hôm nó thi học đâm giỏi bị rớt, thì hôm đó Chàng trai kẹo ngọt đã trao tặng đến những 5 cây keo kiệt mút cho nó với lời nhắn ''hãy cố lên, đừng buồn''
Có một điều động kì cọ lạ rằng, hằng ngày, ngay trong lớp có một người luôn luôn theo dõi nhất cử, nhất dộng của nó... Đó là Dương, một chàng trai khá nổi bật trong lớp với ngoại hình có trạng thái nói là thuộc dạng hotboy, ko biết đã bao lần nó luôn nghi ngờ chàng trai đá ngọt của nó là Dương. Nhưng rồi hốt nhiên lắc đầu phủ nhận bởi nó ko hề.. Hay nói cách khác là ko thích Dương một tí nào
_ Hạ Nguyên, đâm nhật của bạn vào ngày bao lăm ???
Nó hơi giật mình bởi câu hỏi của Dương, lần khần một lát, cảm giác hơi thấy khó chịu một, nhưng rồi nó vẫn cố mỉm cười nói với Dương nói một câu tế nhị nhất
_ Xin lỗi, bạn ko cần biết nhiều về mình như vậy đâu
Nói rồi nó lắc đầu, quay đi ra khỏi lớp, nó muốn tìm chàng trai keo kiết ngọt ngay bây giờ để có thể nhận từ anh những cây keo kiệt mút mà nói thẳng là chỉ để ngắm chứ nó chưa từng ăn chúng mặc dù chỉ một cây
---
Viết vài dòng ngắn ngủn ko xúc cảm vào cuốn nhật kí nhỏ, nó ngồi bó giò lại một góc ở dãy phòng cũ quen thuộc.... Nó lại nhớ về anh- chàng trai nó đã yêu thầm từ hồi cấp 2, lúc nãy khi dắt xe vào, nó chú ý thấy khuôn mặt anh có vẻ nhếch nhác và mỏi mệt hẳn, anh hơi liếc nhìn sang nó, làm nó chột dạ quay phắt đi thẳng lên phòng mặc dầu muốn ngắm anh thêm một xíu nữa cơ
Nó ngủ thiếp đi trong vô thức như man di khi, và rồi đột nhiên tĩnh dậy khi mà tiếng trống vẫn chưa đánh, lồm ngồm đứng dậy... Nó phát hiện...hôm nay chàng trai bần tiện ngọt ko xuất hiện
...
Đã một tuần rồi chàng trai keo kiết ngọt hầu hạ như biến mất khỏi cuộc sống nó, cả Dương nữa, nó đột nhiên cảm thấy nôn nao hẳn lên, ko phải vì chưng lo cho Dương mà là bởi chưng lo cho Chàng trai bần tiện ngọt, anh đã biến mất rồi sao??? Nó có linh giác rằng chàng trai kẹo ngọt chắc chắn ko phải Dương, cả anh nữa, cả tuần nay nó cũng chẳng thấy anh giữ xe nữa mà thay vào đó là một anh thanh niên khác làm nó có đôi phần hụt hẫng
---
Bước xuống dãy phòng trống sau căngtin một cách nặng nề, nó ngồi gục xuống thở dài, nó nhớ anh, nhớ cả chàng trai kẹo ngọt. Cảm thấy mình ngớ ngẩn kinh khủng, tại sao dù rằng anh ko bao giờ kẹo mắt nhìn kĩ nó dù một lần, hay quan hoài nó, nó vẫn cứ thầm lặng thích anh... Thích rất nhiều....
----
Hôm nay xe đạp hỏng.... Nó một mình lết thi thể xuống hiên nhìn mưa đang rơi nặng hạt, bây chừ muốn về thì đồng cân có một cách đội mưa về thôi.... Thở dài thườn thượt, nó quyết định đội mưa về trong thời tiết cực xấu này
Đi chậm rãi về phía cổng trường, mưa rơi ngày càng nặng hạt hơn, sân trường thưa thớt, phục dịch như nó là học đâm ra cuối cùng còn sót lại thì phải...
Bỗng, một thân ảnh với cái dầu màu xanh dương trên tay, tiến lại phía nó, nhăn mặt nói :
_ Này.. Sao em ngốc thế? Trời mưa thế này mà dám đội đầu về, ko sợ ốm àh
Là anh, anh đang đứng trước nó, nó bất ngờ mở tròn mắt, nói lắp bắp :
_ Anh...anh
Anh cười nhẹ, nụ cười ấm lắm, anh đưa tay lên xoa nhẹ đầu nó, rồi đưa cho dù nó, xong xuôi, anh quay lưng chạy nhanh về phía nhà xe, lấy con tay ga lao vút về phía nó
_ Lên đi, anh đèo em về
Nó ngớ người, chẳng thể diễn tả đc tâm trạng của nó lúc này... Anh bật cười nhìn nó rồi chóng vánh lôi nó lên ngồi sau xe lao vút đi trong màn mưa lạnh buốt...
-----
Những cơn mưa bất bỗng nhiên tháng 9 vẫn cứ thế rơi mãi... Và còn một điều động rằng... Anh và nó ngày một thân hơn
_ Em êiii
_ Sao thế??? -nó nhìn anh cười cười
_ Hôm nay anh tính đi tỏ tềnh, ủng hộ anh đi nhok -Anh cười híp cả mắt
_ Ừh... Chúc anh may mắn nha... - Nó nói mà lòng ngực đau thắt, anh ác lắm, tại sao cứ thường xuyên làm nó đau như thế chứ, cười nhạt.. Nó nói vội vã nói nhanh như muốn lẩn tránh anh -Hi, em vào lớp đây, sắp vào tiết rồi
---
Giờ dẫn giải lao, nó tránh mặt anh, một mình đi đến khu phòng trống sau căngtin, ngồi thụt xuống đất, nước mắt nó chảy như hai cái vòi sen, nó khóc ngon lành ko biết rằng đã có một người nhìn nó nãy giờ mà trái tim đau thắt ko kém... Nhẹ ôm nó vào lòng, anh thủ thỉ
_ Đừng khóc khi ko có anh, được ko nhok
Nó ngước mặt lên, giật thột đẩy mạnh anh ra, nói mà quên mất suy nghĩ :
_ Anh đi đi, anh bảo đi tỏ tình mà, mau đi đi, hức hức
_ Hì Hì, nhok sao thế, cho nhok nèk - Anh vừa nói vừa lấy trong túi quần ra 1 cây bần tiện mút màu xanh lá - Đừng khóc nữa nhé ! Xin khuyết điểm vì chưng ko trạng thái tặng em đá trong thời kì qua, tại anh bận đi học - Anh gãi đầu ngượng ngịu, mặt đỏ ửng lên
_ Anh...anh là.... - Nó trợn to mắt như ko tin vào mắt mình, té ra chàng trai keo kiết ngọt mà nó vẫn thường tưởng tượng, vẫn nghĩ tới đích thị là anh, nó vui đến bật khóc, ôm chầm lấy anh
_ Này! Đừng có khóc lên áo anh, dơ áo rồi làm sao anh đi học
_ Anh nghỉ học rồi mà ... - Nó ngớ người
_ Nghỉ học cái đầu cô, anh học trên em một lớp đấy! Nghỉ đâu mà nghỉ - anh mỉm cười bẹo má nó
_ Nhưng sao anh lại đi giữ xe...
_ Ngốc ạh.... Nhà anh giữ xe, anh tiền vào phụ thôi, đồ ngốc
Nó cười híp mắt, cầm chặt chẽ cứng tay anh như sợ anh sẽ trốn thoát vậy, anh bậm môi, lấy tay nựng lên má nó rồi nói tiếp :
_ Làm bạn gái anh nhé nhok, anh xin lỗi, khi vào hôm em ngủ gật ở đây, anh đã vô tình đọc đc nhật kí của em và đã biết đc vài điều động bí mật của em, cả Dương nữa, nó là em trai anh. Anh cài nó vào lớp để tìm thêm thông tin về em ý hihi -Anh cười nhẹ tênh
Nó chui mũi, nhưng rồi cũng nở nụ cười tươi hết cỡ, gật đầu doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat nhẹ, hai má ửng hồng...
_ Chàng trai keo kiệt ngọt... Em thích anh !
----
Mưa vẫn cứ thế rơi nặng hạt lên mái hành lang của dãy phòng cũ, nơi đó, có hai con người đang tay trong tay, cười hạnh phúc... Trái tim gia tộc đang cùng một nhịp đập...rộn ràng
'' Giữ muôn nghìn tình yêu
Em chọn một ái tình vất vả
Giữa muôn vàn vất vả
Em chọn một con người khó tả như anh...'' ^^
1 Like và Chia Sẻ đối với các bài viết hay, xem như là lời động viên đến tác giả. Cảm ơn các bạn!
Tác giả : JudyKai
-----
Đầu tháng 9, những cơn gió lạnh buốt như cắt da, cắt thịt, cùng cơn mưa rào doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat nặng hạt khiến tâm cảnh ai cũng trở thành ra ủ nhột, khó hiểu..
Nó dắt chiếc xe đạp cà tầm tầm ra khỏi sân, ngắm nhìn bầu trời ơi ủ dột, ko một chút nắng, ko một tí mây, lòng bỗng thấy chán nản kinh khủng. Leo lên con xe, nó lao đi như xé gió, gió lạnh tát vào mặt rát lắm, mặc mặc dầu bây giờ là 12h trưa... T_T
Vẫn là anh, chàng trai với mái tóc lãng tử, làn da trắng bốc khiến ko biết chừng nào phen làm nó ghen tị.... Anh vẫn đứng đó, với nhiệm vụ trao những chiếc vé xe và lấy đồng cân gửi.... Nó luôn luôn tự hỏi một người đẹp trai, trắng bóc như thế tại sao lại làm gữi xe ở trường THPT nó đang học, cọ lạ thật...
Nó biết anh.. Anh hơn nó hẳn một tuổi, từng học chung trường học THCS, có lẽ anh ko biết nó là ai.... Nhưng nó lại biết rất rõ về anh, thậm chí là còn hơi thinh thích anh nữa ấy chứ.... Anh đẹp trai, gần gũi, có thể nói anh là một hotboy... Còn nó thì quá mờ nhạt trong mắt anh... Bởi nó có phải người nổi tiếng, hay hotgirl gì đâu..
Nó đồng cân là một con bé phẩm bình thường, hay nói một cách đặc biệt hơn là nó khá khác thường í. Nó trầm tính, đằng sau cái mặt nạ cười cười hằng ngày, nó ngốc nghếch... Đằng sau cái vẻ mặt người ta thường bảo là có vẻ trí thức..... Và ..nó nhút nhát... Cực kì nhút nhát nhưng luôn luôn cứ muốn tỏ ra mình là người tự tín lắm ý... Những điều trên làm thành ra một con người như nó... Một người hết sức ngốc nghếch
Bước sang ngưỡng cửa cấp 3, ngày trước nhất đi học, nó đã ko khỏi ngỡ ngàng bởi vì cái khuôn mặt hết mức là quen thuộc kia, anh vẫn thế, có khi là đẹp trai hơn í chứ... Cứ ngỡ đc học chung trường, nào ngờ anh lại là người giữ xe... Hơi buồn và hơi tiếc cho anh một xíu.. Nhiều khi lên Face, muốn bật ngay vào nick của anh, mắng cho anh một trận tại sao lại nghĩ học nhưng bỗng khựng lại....ừh thì nó có là gì của anh đâu??? Ôi ngốc quá !
--
Nó thung dung dắt xe đạp vào sân để, lau vài giọt mồ hôi lạnh trên trán... Lắc đầu thở dài khó chịu về cái thời tiếc ương ngạnh, khó bảo này. Vừa lúc thì gió lạnh , mây đen kéo đến đen kịt cả bầu trời, bây giờ lại nắng gắt như muốn nung nấu cả lớp áo trắng bong trên người nó. Hậm hực đưa đồng cân gửi xe, nó đi thẳng lên phòng học... Quên mất nhìn anh một cái luôn
Cất balo vào ngăn bàn, nó gãi đầu, lôi trong balo ra cuốn nhật kí có bìa màu gụ đỏ, rồi lò dò đi xuống căng tin
Chọn cho mình một chai nước khoáng lạnh, nó nhìn đồng hồ, giờ hẳn còn sớm, tới nửa tiếng nữa mới vào học. Nó chép miệng lẩm báo cáo rồi men theo khắp sân trường. Dù đã học ở trường học mới đc gần một tháng, vậy mà nó chưa bao giờ đi tham quan hay ngục tù phá trường một lần nào cả... Bây giờ mới phát hiện, thì ra ở sau căngtin có một dãy phòng trống, rất ít người qua lại..
Chọn một chỗ ngồi thích hợp, nó giở cuốn nhật kí ra, ghi lại vài thứ rồi ngủ quên lúc nào ko hay...
Nó giật mình tỉnh dậy vừa lúc tiếng trống vào tiết vang lên, lúi hớt tóc nhặt cuốn nhật kí đang nằm lăn lốc một bên nó phát hiện một cây bần tiện mút màu xanh, đc kẹp vào giữa cuốn nhật kí, trên thân cây đá có dán một mẩu giấy sticker màu vàng vẽ một cái mặt cười to đùng... Nhíu mày khó hiểu, nhưng đột nhiên nhận ra mình sắp trễ tiếc, nó bèn chạy vội đi, ko quên quét mắt lại dãy phòng trống xem thử có ai ko nhưng bất lực khi chỉ thấy dãy hành lang trống trơn, bụi doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat bặm
---
Đã một tuần kể từ ngày nó tìm ra căn cứ bí hiểm ở sau căngtin, và cũng kể từ ngày đó, những cây keo kiết mút ko rõ là của ai , vẫn đc trao tay đều đều cho nó, mặc dù rằng đã nhiều lần cố kỉnh giả bộ ngủ nhưng vì chưng khí trời đất ở đây khá yên tĩnh thành thử ko biết đã xô đẩy nó vào giấc ngủ từ khi nào ko hay.
Nó cũng ko thể ko công nhận rằng, nhờ những cây đá mút và những mẩu giấy sticker đã làm nó cảm thấy vui vui phần nào... Và nó gọi anh -người luôn đem cho nó những niềm vui nho nhỏ đấy là Chàng trai kẹo ngọt
Chàng trai keo kiệt ngọt thường xuyên thoắt ẩn, thoắt hiện trong tâm trí nó, nó có cảm giác như anh hiểu mọi thứ về nó, điển hình như hôm nó thi học đâm giỏi bị rớt, thì hôm đó Chàng trai kẹo ngọt đã trao tặng đến những 5 cây keo kiệt mút cho nó với lời nhắn ''hãy cố lên, đừng buồn''
Có một điều động kì cọ lạ rằng, hằng ngày, ngay trong lớp có một người luôn luôn theo dõi nhất cử, nhất dộng của nó... Đó là Dương, một chàng trai khá nổi bật trong lớp với ngoại hình có trạng thái nói là thuộc dạng hotboy, ko biết đã bao lần nó luôn nghi ngờ chàng trai đá ngọt của nó là Dương. Nhưng rồi hốt nhiên lắc đầu phủ nhận bởi nó ko hề.. Hay nói cách khác là ko thích Dương một tí nào
_ Hạ Nguyên, đâm nhật của bạn vào ngày bao lăm ???
Nó hơi giật mình bởi câu hỏi của Dương, lần khần một lát, cảm giác hơi thấy khó chịu một, nhưng rồi nó vẫn cố mỉm cười nói với Dương nói một câu tế nhị nhất
_ Xin lỗi, bạn ko cần biết nhiều về mình như vậy đâu
Nói rồi nó lắc đầu, quay đi ra khỏi lớp, nó muốn tìm chàng trai keo kiết ngọt ngay bây giờ để có thể nhận từ anh những cây keo kiệt mút mà nói thẳng là chỉ để ngắm chứ nó chưa từng ăn chúng mặc dù chỉ một cây
---
Viết vài dòng ngắn ngủn ko xúc cảm vào cuốn nhật kí nhỏ, nó ngồi bó giò lại một góc ở dãy phòng cũ quen thuộc.... Nó lại nhớ về anh- chàng trai nó đã yêu thầm từ hồi cấp 2, lúc nãy khi dắt xe vào, nó chú ý thấy khuôn mặt anh có vẻ nhếch nhác và mỏi mệt hẳn, anh hơi liếc nhìn sang nó, làm nó chột dạ quay phắt đi thẳng lên phòng mặc dầu muốn ngắm anh thêm một xíu nữa cơ
Nó ngủ thiếp đi trong vô thức như man di khi, và rồi đột nhiên tĩnh dậy khi mà tiếng trống vẫn chưa đánh, lồm ngồm đứng dậy... Nó phát hiện...hôm nay chàng trai bần tiện ngọt ko xuất hiện
...
Đã một tuần rồi chàng trai keo kiết ngọt hầu hạ như biến mất khỏi cuộc sống nó, cả Dương nữa, nó đột nhiên cảm thấy nôn nao hẳn lên, ko phải vì chưng lo cho Dương mà là bởi chưng lo cho Chàng trai bần tiện ngọt, anh đã biến mất rồi sao??? Nó có linh giác rằng chàng trai kẹo ngọt chắc chắn ko phải Dương, cả anh nữa, cả tuần nay nó cũng chẳng thấy anh giữ xe nữa mà thay vào đó là một anh thanh niên khác làm nó có đôi phần hụt hẫng
---
Bước xuống dãy phòng trống sau căngtin một cách nặng nề, nó ngồi gục xuống thở dài, nó nhớ anh, nhớ cả chàng trai kẹo ngọt. Cảm thấy mình ngớ ngẩn kinh khủng, tại sao dù rằng anh ko bao giờ kẹo mắt nhìn kĩ nó dù một lần, hay quan hoài nó, nó vẫn cứ thầm lặng thích anh... Thích rất nhiều....
----
Hôm nay xe đạp hỏng.... Nó một mình lết thi thể xuống hiên nhìn mưa đang rơi nặng hạt, bây chừ muốn về thì đồng cân có một cách đội mưa về thôi.... Thở dài thườn thượt, nó quyết định đội mưa về trong thời tiết cực xấu này
Đi chậm rãi về phía cổng trường, mưa rơi ngày càng nặng hạt hơn, sân trường thưa thớt, phục dịch như nó là học đâm ra cuối cùng còn sót lại thì phải...
Bỗng, một thân ảnh với cái dầu màu xanh dương trên tay, tiến lại phía nó, nhăn mặt nói :
_ Này.. Sao em ngốc thế? Trời mưa thế này mà dám đội đầu về, ko sợ ốm àh
Là anh, anh đang đứng trước nó, nó bất ngờ mở tròn mắt, nói lắp bắp :
_ Anh...anh
Anh cười nhẹ, nụ cười ấm lắm, anh đưa tay lên xoa nhẹ đầu nó, rồi đưa cho dù nó, xong xuôi, anh quay lưng chạy nhanh về phía nhà xe, lấy con tay ga lao vút về phía nó
_ Lên đi, anh đèo em về
Nó ngớ người, chẳng thể diễn tả đc tâm trạng của nó lúc này... Anh bật cười nhìn nó rồi chóng vánh lôi nó lên ngồi sau xe lao vút đi trong màn mưa lạnh buốt...
-----
Những cơn mưa bất bỗng nhiên tháng 9 vẫn cứ thế rơi mãi... Và còn một điều động rằng... Anh và nó ngày một thân hơn
_ Em êiii
_ Sao thế??? -nó nhìn anh cười cười
_ Hôm nay anh tính đi tỏ tềnh, ủng hộ anh đi nhok -Anh cười híp cả mắt
_ Ừh... Chúc anh may mắn nha... - Nó nói mà lòng ngực đau thắt, anh ác lắm, tại sao cứ thường xuyên làm nó đau như thế chứ, cười nhạt.. Nó nói vội vã nói nhanh như muốn lẩn tránh anh -Hi, em vào lớp đây, sắp vào tiết rồi
---
Giờ dẫn giải lao, nó tránh mặt anh, một mình đi đến khu phòng trống sau căngtin, ngồi thụt xuống đất, nước mắt nó chảy như hai cái vòi sen, nó khóc ngon lành ko biết rằng đã có một người nhìn nó nãy giờ mà trái tim đau thắt ko kém... Nhẹ ôm nó vào lòng, anh thủ thỉ
_ Đừng khóc khi ko có anh, được ko nhok
Nó ngước mặt lên, giật thột đẩy mạnh anh ra, nói mà quên mất suy nghĩ :
_ Anh đi đi, anh bảo đi tỏ tình mà, mau đi đi, hức hức
_ Hì Hì, nhok sao thế, cho nhok nèk - Anh vừa nói vừa lấy trong túi quần ra 1 cây bần tiện mút màu xanh lá - Đừng khóc nữa nhé ! Xin khuyết điểm vì chưng ko trạng thái tặng em đá trong thời kì qua, tại anh bận đi học - Anh gãi đầu ngượng ngịu, mặt đỏ ửng lên
_ Anh...anh là.... - Nó trợn to mắt như ko tin vào mắt mình, té ra chàng trai keo kiết ngọt mà nó vẫn thường tưởng tượng, vẫn nghĩ tới đích thị là anh, nó vui đến bật khóc, ôm chầm lấy anh
_ Này! Đừng có khóc lên áo anh, dơ áo rồi làm sao anh đi học
_ Anh nghỉ học rồi mà ... - Nó ngớ người
_ Nghỉ học cái đầu cô, anh học trên em một lớp đấy! Nghỉ đâu mà nghỉ - anh mỉm cười bẹo má nó
_ Nhưng sao anh lại đi giữ xe...
_ Ngốc ạh.... Nhà anh giữ xe, anh tiền vào phụ thôi, đồ ngốc
Nó cười híp mắt, cầm chặt chẽ cứng tay anh như sợ anh sẽ trốn thoát vậy, anh bậm môi, lấy tay nựng lên má nó rồi nói tiếp :
_ Làm bạn gái anh nhé nhok, anh xin lỗi, khi vào hôm em ngủ gật ở đây, anh đã vô tình đọc đc nhật kí của em và đã biết đc vài điều động bí mật của em, cả Dương nữa, nó là em trai anh. Anh cài nó vào lớp để tìm thêm thông tin về em ý hihi -Anh cười nhẹ tênh
Nó chui mũi, nhưng rồi cũng nở nụ cười tươi hết cỡ, gật đầu doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat nhẹ, hai má ửng hồng...
_ Chàng trai keo kiệt ngọt... Em thích anh !
----
Mưa vẫn cứ thế rơi nặng hạt lên mái hành lang của dãy phòng cũ, nơi đó, có hai con người đang tay trong tay, cười hạnh phúc... Trái tim gia tộc đang cùng một nhịp đập...rộn ràng
'' Giữ muôn nghìn tình yêu
Em chọn một ái tình vất vả
Giữa muôn vàn vất vả
Em chọn một con người khó tả như anh...'' ^^
1 Like và Chia Sẻ đối với các bài viết hay, xem như là lời động viên đến tác giả. Cảm ơn các bạn!
Cùng Chủ Đề
xem nhieu
• Nếu không có tài khoản xin chọn chế độ "ẩn danh".
• Bình luận nghiêm túc, không Spam hay quảng cáo.
• Các bình luận sai phạm sẽ bị xoá và chặn quyền truy cập.