truyen sex - Yêu chậm
Tình là gì? Người tình là ai? Và ai là người yêu?
Tôi cũng đã từng hỏi những câu như doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi vậy mỗi khi đêm xuống. Ánh đèn đường đã lên, tôi ngồi một mình trong phòng, đồng cân có riêng tôi, những hình ảnh hiện lên trong trên dưới không trước mặt, tuy mờ nhạt nhưng đau. Trong những cơn nằm mộng tôi cũng thường thấy em, em trong cơn những cơn chiêm bao mị luôn ẩn hiện, vui đùa trong làn khói mơ hồ xa xôi nhưng mỗi khi tôi chạy lại bên em thì em lại biến mất, nó đối với tôi không phải là ác chiêm bao bởi ít ra thì tôi cũng còn được gặp em, mà mỗi khi giật mình thức dậy thì mắt tôi lại ướt đẫm. Cũng năm năm kể từ khi em xa tôi, những giọt nước mắt từ quy hàng mi tôi chảy xuống trong ngày hôm đó. Em đến bên tôi nhẹ như một cơn gió, cũng phải ôi thôi tên em là Linh Nhiên mà – cơn gió thoảng.
Tôi chưa bao giờ yêu nhạc Trịnh như bây giờ, từng lời nhạc như nói lên tâm cảnh của tôi " không hẹn mà đến, không chờ mà đi, bốn mùa thay lá thay hoa thay mãi thế hệ ta, bên trời đất xanh mãi, những nụ nằm mộng mơ, để lại trong cõi thiên thu hình dáng nụ cười.…” tôi yêu em như con thiêu thân tìm ánh sáng và lao vào nó dù rằng biết là sẽ phải chết. Mất em tôi hình như chẳng còn gì, trong mục tiêu của tôi đâu đó vẫn có tôi và em.
- - Có khi nào anh rời xa em không?
Câu hỏi ngày nào của em cứ vang vọng trong ký mỏ ác nhạt nhòa theo năm tháng của tôi, những lúc như thế tôi đồng cân nhẹ nhàng nhéo nựng vào má em, và ôm em thật chặt chẽ thay cho câu trả lời. Em ngốc lắm làm sao tôi có thể rời xa em được khi mà em là người nắm giữ trái tim tôi cơ chứ. Vậy mà bây chừ em lại bỏ tôi một mình, trong căn phòng lạnh lẽo này.
………………………..V…………………………
Ký mỏ ác của em trong tôi đồng cân còn là những buổi đi liên hoan với bạn bè, cái thời đâm viên trong tôi là em. Em là hoa khôi của trường, vừa học giỏi, hát hay mà còn giỏi nấu ăn, thêu thùa, em có đủ tố chất của một người phụ nữ Việt. Em học về du lịch, là một hướng dẫn viên du lịch đầy tiềm năng. Trong trường học không ít người đeo đuổi em và em đã chọn tôi. Ngày em đồng ý yêu tôi có có nhẽ là ngày đẹp nhất trong cái thời sinh viên của một chàng trai tỉnh lẻ.
- - Tại sao em lại yêu anh?
Tôi hỏi em trong một lần chúng tôi ngồi tâm sự sau hai tháng quen nhau, câu hỏi đó thường xuyên ám ảnh tôi, so với em tôi thực sự không có gì, không đẹp, không học giỏi, vậy mà em khước từ vớ cả để đến bên tôi.
- - Em không biết, nó cứ như những bông hoa vậy, mỗi bông đều có một mùi hương khác nhau nhưng phục dịch như hoa nào cũng đẹp!
Có cái gì đó thoảng qua làm cho tôi ấm áp. Nếu em hỏi tôi lại chính câu hỏi mà tôi hỏi em thì có nhẽ tôi sẽ phải rất xấu hổ, tôi đã từng nỗ lực chinh phủ phục em chỉ để chứng minh cho đám bạn thấy là tôi cũng khá có giá nhưng sau khi có em rồi tôi lại cảm thấy mình có tình cảm với em, ngày một nhiều hơn. Để đến một ngày em xa tôi mãi mãi, chuyến xe định số đó đưa em tôi đi, không một câu giả từ, không một lời từ biệt. Em đã ngồi trên chuyến xe bus để đến bên tôi vào một buổi tối mùa xuân nhưng chiếc xe đã không mang em lại bên tôi mà mang em đi khỏi thế cục tôi.
" Nhắm mắt, cho tôi tìm một thông thoáng hương xưa, cho tôi về đường cũ thành thử thơ, cho tôi gặp người xưa ước mơ, hay chỉ là giấc chiêm bao thôi nghe tình đang tắt thở trong tôi nghe lòng tiếc nuối, tiếc thương suốt đời”.
………………………..V…………………………
- - Tôi yêu anh.
Một câu nói ngắn ngọn của Vân sau khi ngậm một ngụm trà. Vân là một người bạn thân thời niên thiếu của tôi, cô bạn là một người có cá tính chất mạnh mẽ, là một người năng động, cô thường xuyên dõi theo tôi từ hồi còn là bạn cùng tuyệt vời học. Tôi bình phẩm thản, ngả người ra sau ghế hít một hơi thât dài, đã năm năm rồi kể từ khi em rời xa tôi, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ quen một người con gái khác, có lẽ bây giờ không phải lúc.
- - Cậu có biết mình đang nói gì không vậy?
- - Tôi biết rõ bản thân mình hơn cậu mà!
Tôi không nói gì đồng cân khẽ đẩy ghế ra và tôi bước đi, tôi không thích làm ai buồn, nhất là Vân, cô bạn là một người bạn thân cũng như một người chị, cô lúc nào cũng hiểu tôi, cô yêu tôi nhưng cô biết trong trái tim tôi tiền có em thành thử cô đồng cân âm thầm chờ đợi. Cả thế cục này tôi nợ Vân cả tình lẫn nghĩa. Tôi bước qua cô, tôi chạy trốn, chạy trốn cái gọi là tình yêu, tôi sợ mình phải đau thêm lần nữa.
- - Hãy cho tôi một cơ hội!
Tôi biết Vân là một con người mạnh mẽ nhưng tâm linh hồn cô thì rất dễ bị tổn thương, tôi biết tôi luôn làm cô tổn thương, từ ngày tôi quen em, cô đã đi lui, nấp vào một ngóc ngách nào đó nhìn tôi hạnh phúc.
- - Dừng lại đi, Vân!
………………………..V…………………………
Hôm nay, tôi lại mê thấy em, hình ảnh em bữa nay cũng mờ nhạt như những lần trước, chừng như em đang muốn nói với tôi cái doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi gì đó, khi tôi chạy lại gần một nụ cười hiện lên gương mặt em, nụ cười đã bao năm tôi không còn đuuợc nhìn thấy rồi em ngoảnh mặt quay đi. Tôi giật mình tỉnh dậy, lại một ngày mỏi mệt đang đợi tôi trước mắt. Từ khi em đi, tôi vùi mình vào công việc, để nỗ lực quên đi em nhưng như người ta vẫn thường nói " cố quên thì sẽ nhớ ". Tôi bước ra khỏi phòng.
- - Chào buổi sáng!
Là Vân, sao có trạng thái chứ, tôi cứ tưởng là cô bạn ở một cái khách sạn nào đó.
- - Tôi ở đây vài ngày được chứ?
Căn nhà này là của tôi và Vân, chúng tao đã chung đồng cân lại mua căn hộ này, Vân một phòng và tôi một phòng nhưng không lâu sau khi tôi quen em thì cô bạn qua Mỹ du học, bởi chưng thế căn nhà này chỉ còn mình tôi.
- - Nhà này cũng của cậu mà!
Tôi nói và đi vào phòng tắm, Vân nói với theo trước khi tôi kịp đóng cửa lại.
- - Xin lỗi cậu chuyện bữa qua nhé!
Khi tôi tắm xong thì thấy bữa sáng đã dọn sẵn, khi còn ở với Vân, cô bạn thường xuyên là người nấu ăn cho tôi còn tôi ( tất nhiên ) thì rữa chén. Ngày tháng đó rất vui, cô bạn nấu bếp thì khỏi phải chê, ngon - bổ - rẻ .
- - Tôi không nghĩ là sẽ được ăn những món ăn của cậu nấu nữa!
- - Vậy thì tự cám ơn Chúa bởi vì điều đó đi.
Cô bạn luôn như vậy, đáp ngắn gọn nhưng đủ ý cô muốn truyền tải. Tôi và cô bạn cùng ăn với nhau như chưa có chuyện của ngày hôm qua vậy.
………………………..V…………………………
Vân về Việt Nam cũng gần một tuần rồi, từ lúc cô về ở cùng nhà với tôi thì tôi thấy căn nhà như gọn gàng hơn, tôi như tràn về một thời trước khi quen em, lúc đó cũng như bây giờ, Vân luôn luôn dậy sớm xếp dọn nhà cửa, cô luôn luôn mở tung những cánh cửa sổ cho ánh nắng chiếu vào tạo không khí rét mướt cho căn nhà, sau khi ăn sáng xong thì tôi và Vân cùng nhau đi học, café bệt, ăn tù và bờ kè, chúng tôi thường xuyên đi bên nhau như hình với bóng, chúng tôi cùng nhau nhà lao phá hết mọi ngóc ngách của cái thành thị này. Không biết tại sao tôi lại quên những ký ức này chứ, do em sao?
Cũng như lúc trước, tối bữa nay chúng tao ngồi cùng nhau bên góc cửa để chia sẽ cho nhau những buồn vui trong cuộc sống.
- - Dạo này làm gì?
Tôi mở lời hỏi Vân và nhận ra rằng từ lúc cô du học đến giờ tôi chưa hề biết cô làm gì, những cuộc điện thoại của chúng tao thì cô toàn nghe tôi kể, cô luôn hỏi thăm tôi, tôi luôn kể về chuyện của tôi và em, còn chuyện của cô tôi không để ý. Sao bây giờ tôi mới nhận ra kia chứ, tôi thấy có gì đó ân hận dâng trào trong lòng, tôi thật vô tâm, thật không công bình đối với Vân. Cô bạn quấn mấy lọng tóc vào tay mình và trả lời.
- - Có làm gì đâu, tôi mới học xong cao học. Còn cậu, công việc vẩn ổn chứ?
- - Cũng vậy thôi!
Chúng tôi ngồi cùng nhau như thuở còn là đâm ra viên, mỗi người tự chìm vào những nghĩ suy riêng của mình. Giờ đây, tôi nhìn Vân, vẫn ánh mắt đó ánh mắt thường xuyên dõi theo tôi, ánh mắt cô bạn như những ngôi sao lóng lánh ngoài trời đất ơi kia. Những làn gió nhẹ lướt qua chúng tôi, thật ấm. Cô bạn nói khẽ:
- - Linh Nhiên đấy!
………………………..V…………………………
Hôm nay tôi lại chiêm bao về em, vẫn giấc nằm mộng cũ, em như muốn nói gì đó với tôi, nhưng tôi chạy lại thì em biến mất. Đây là lần thứ ba tôi mơ thấy cảnh này rồi, em muốn nói gì với tôi? Tôi bước xuống, vẫn như man di ngày, Vân đang nấu bữa ăn sáng, nhìn Vân đang hỳ hục trong bếp lòng tôi lại dâng lên một xúc cảm không tên, xúc cảm trong tôi giờ đây là gì? Tôi không nắm bắt được.
- - Dậy rồi à? Tắm đi rồi qua ăn sáng!
Cô bạn nháy mắt nghịch ngợm khi nói với tôi, Vân khi nào cũng vậy, luôn luôn có những hành động khiến tôi phải bật cười, Vân sẽ là một người vợ mà mọi rợ thằng đàn ông khác đều hi vọng muốn- tôi thầm nghĩ.
- - Tôi tới liền báo cáo công chúa! - Tôi nói đùa theo Vân.
Hôm nay tôi hứa với vân sẽ chở cô đi dạo Sài Gòn, cô muốn xem lại đô thị này sau gần bảy năm xa cách. Tôi chở cô sau xe, vẫn như ngày xưa, chúng tao đi vòng vòng Sài Thành, ăn uống và trò chuyện. Những câu chuyện xưa cũ của hai đứa, từ thời cấp ba trốn học bị cô la cho tới thời kì ôn thi đai học, Vân luôn nhớ vớ cả về tôi, còn tôi, không gì cả. Cái bóng của em trong tôi quá lớn, khiến tôi quên hết xung quanh, tôi nhìn Vân với ánh mắt tội lỗi
- - Cậu vẫn còn nhớ à?
- - Chúng ta là bạn thân mà đúng không?
Vân luôn vậy, từng câu nói, từng cử đồng cân đều rất ngắn gọn nhưng nghĩa cô muốn truyền vận chuyển thì không bao giờ thiếu.
- - Cũng hai tuần rồi nhỉ? Chắc đủ rồi! – vân nói.
- - Cậu nói gì?
Vân nhìn vào không trung, ánh mắt cô đượm một nổi buồn chất chứa. Ánh mắt ấy thật buồn.
………………………..V…………………………
" Có lẽ khi cậu đọc bức thư này thì tớ đang ngồi chờ để chế lại Mỹ, cám ơn cậu bởi thời gian vừa qua, được ở bên cạnh cậu tớ hạnh phúc lắm, dù tớ biết trái tim cậu không dành cho tớ, vậy thì tớ không muốn cưỡng cầu nữa. Từ lúc cậu quen Linh Nhiên tớ rất hụt hẫn, tớ chạy trốn vớ cả, và Mỹ là nơi mà tớ nghĩ có thể quên được cậu, nhưng tớ đã sai, tớ không thể quên cậu, còn cậu thì chắc không nhớ gì về tớ cũng như kỷ niệm của hai ta nhỉ? Hay là tớ đòi hỏi quá nhiều từ một người bạn thân?. Tớ đã về Việt Nam để tự mình nói ra điều động mà trước kia vì nhút nhát mà tớ đã đánh mất cậu, đồng cân đơn giản vậy thôi. Tớ đã cố kỉnh tỏ ra không có gì để ở bên cậu, lo cho cậu như một người tình, có lẽ tớ mãi là người đến sau mà thôi phải không? Tâm trí cậu không hề có tớ tồn tại, đồng cân cần một phút ôi thôi tớ cũng hạnh phúc lắm rồi nhưng mà tớ không có được diễm phúc đó. Tối hôm qua khi nghe cậu kêu tên Linh Nhiên, tớ đã biết mình cho nên dừng lại. Có lẽ tớ lại trốn chạy một lần nữa, trốn chạy cậu. Tạm biệt!
Nguyễn Thị Thanh Vân”
Tôi chạy đi, chạy thật nhanh, tôi phải kéo Vân lại, cô ấy đã chịu quá nhiều vì tôi rồi, tôi không để cô ấy đi một lần nữa, tôi không doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi muốn mất cô ấy như mất em, không đời nào. Tôi chạy tới sân bay, tôi tìm Vân, chẳng thể được, Vân chưa đi đâu, tôi như một người đã thức tỉnh sau nhiều cơn mộng mị mị.
- - Vân!
Tôi hét lên như đứa trẻ tìm được một cái là gì quý giá mà lắm, Vân ngồi đó trên một cái ghế chờ, tôi chạy lại và ôm lấy cô bạn. Vân hơi ngạc nhiên nhưng vẫn để im, nước mắt tôi túc trực trào, một người nam giới đang khóc, đó là tôi, mọi rợ thứ xung quanh không còn quan yếu nữa, bây chừ thứ quan trọng nhất là có Vân.
Tôi và Vân ngồi cạnh nhau trong ô-tô, tôi chở Vân tới tha ma nơi mà em đang yên nghỉ, tôi và cô bạn đứng trước mộ Linh Nhiên, một bó hoa được đặt trên mộ.
- Cậu là người trước hết khiến tôi quên mất ngày giỗ của Nhiên, không ai làm vậy được cả. Và bây chừ tớ đã biết trong giấc nằm mơ Linh Nhiên nói gì với tớ rồi, cô ấy muốn tớ hạnh phúc, và hạnh phúc của tớ bây giờ là cậu… .
Vân khóc, những giọt nước mắt của hạnh phúc. Tôi quay qua khẽ lau đi những giọt nước mắt của Vân và ôm cô vào lòng. Tôi thì thào trong gió…
- - Từ nay, sẽ có người cùng anh đến thăm em rồi đó. Cám ơn em bởi chưng vớ cả. cơn gió thoảng anh đã từng yêu!.
………………………..V…………………………
1 Like và Chia Sẻ đối với các bài viết hay, xem như là lời động viên đến tác giả. Cảm ơn các bạn!
• Nếu không có tài khoản xin chọn chế độ "ẩn danh".
• Bình luận nghiêm túc, không Spam hay quảng cáo.
• Các bình luận sai phạm sẽ bị xoá và chặn quyền truy cập.